Vì nhà thờ họ NT Dũng, trưởng cảnh sát bị đi vùng sâu vùng xa

trich NVOL, 24/12/09 

 

Chuyện vỉa hè: Nhà thờ họ của thủ tướng và trưởng phòng cảnh sát giao thông Kiên Giang
Friday, January 23, 2009

 
 
 
medium_vn_240109_nhantdung.jpg    

 

 

Hình bên: Nhà thờ họ của Nguyễn Tấn Dũng. To, đẹp, sang trọng hơn cả đền thờ anh hùng Nguyễn Trung Trực. “Nhà thờ họ” này đã và đang là “bia miệng” trong dân chúng Việt Nam. (Hình: Blog “Change we need”)

LTS: Những thông tin về đời tư của các viên chức lãnh đạo đảng và chính quyền CSVN vốn vẫn là một trong những điều cấm kỵ, một thứ được xem ngang hàng với các “bí mật quốc gia” khác. Sở dĩ có thực trạng này là vì nếu được công khai, chắc chắn những thông tin về đời tư của các viên chức lãnh đạo đảng và chính quyền CSVN sẽ khiến người ta có cơ hội nhìn sâu, hiểu kỹ hơn về cá nhân quan chức cũng như bản chất chế độ – vốn khác rất xa với nỗ lực tuyên truyền.

Gần đây, dù đảng và chính quyền CSVN đã “đổi mới, mở rộng dân chủ”, hệ thống truyền thông CSVN vẫn không thể đề cập đến đời tư của các viên chức lãnh đạo đảng và chính quyền CSVN. Do vậy, nhiều blogger đã cũng như đang lên tiếng.

Dưới đây là một trong những bài viết, lột trần một phần đời tư của một trong những viên chức cao cấp nhất của đảng và chính quyền CSVN: Ông Nguyễn Tấn Dũng – Ủy viên Bộ Chính Trị kiêm thủ tướng. Blogger này có nickname là “Change we need”…

 

Vừa đến làm việc tại Phú Quốc hồi giữa tuần, nhớ một người bạn cũ làm cho công an tỉnh Kiên Giang nên điện thoại nói chuyện. Câu chuyện của anh ấy làm tôi quyết định phải gác công việc ở Phú Quốc lại, bắt một chuyến tàu đi hơn hai giờ trên biển để đến thị xã Rạch Giá, thủ phủ của tỉnh Kiên Giang. Những gì tôi nghe thấy không phí công sức của mình.

Người bạn này dẫn tôi đến một khuôn viên rất lớn, đến cả ngàn mét vuông, nằm trên con đường lớn nhất thị xã – đường Nguyễn Trung Trực. Dù đã cố gắng tưởng tượng sự hoành tráng của nó qua những lời kể trên điện thoại nhưng khi tận mắt chứng kiến thì nó vượt quá trí tưởng tượng của mình nhiều lần. Ðó chính là nhà thờ họ của đương kim Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng (Ba Dũng), vừa mới khánh thành cách đây một tháng. Dù rất kín cổng cao tường nhưng có lẽ người ta cũng muốn người ngoài nhìn thấy sự hoành tráng của nó nên qua những khe hở hàng rào, vẫn có thể thấy được “chiều sâu” bên trong khuôn viên. Cả khuôn viên bao gồm một căn biệt thự theo kiến trúc Tây và ba gian nhà thờ theo kiến trúc Việt cổ. Giới thầu xây dựng tham gia làm công trình này nói nó trị giá gần 40 tỷ đồng và đã khởi công từ hai năm trước. Tôi không vào được bên trong nhưng theo người bạn thì nguy nga vô cùng, toàn những cột gỗ to một người ôm không hết, được chạm trổ công phu, những vật trang trí trong các gian thờ thì toàn là những loại đặc biệt và thượng thặng, được chọn từ những nơi sản xuất nổi tiếng nhất và tâm linh nhất Việt Nam về các món hàng ấy mang về đây.

Việc thi công và vận chuyển cho công trình này hoàn toàn thuận lợi không gặp trở ngại gì, chỉ trừ một chuyện nhỏ duy nhất. Ðó là cặp hạc to, cao tới hơn ba mét được chở suốt từ Bắc vào Nam, tới Cần Thơ cũng chẳng gặp trở ngại nào dù nó vi phạm luật giao thông (NV: cồng kềnh, không an toàn khi vận chuyển). Ði đến đâu mà gặp cảnh sát giao thông thì chỉ cần nói là hàng chở cho anh Nghị, ai không biết thì chỉ cần gọi một cú điện thoại thì tiếp tục lên đường mà cảnh sát còn phải cảm ơn và xin lỗi trối chết. Ấy vậy mà về tới ngay địa phận tỉnh Kiên Giang, cảnh sát giao thông thấy xe chở hàng cồng kềnh không đảm bảo an toàn giao thông nên bắt dừng lại để xử phạt. Lái xe thay vì xuống năn nỉ và hối lộ như bao nhiêu người khác thì lên giọng: “Ðây là việc của anh Nghị, các anh mà làm trễ nãi thì phải chịu trách nhiệm đó”. Cảnh sát giao thông thấy lạ, điện thoại về hỏi ý kiến cấp trên xem có chỉ thị nào đặc biệt không. Báo cáo lên mấy cấp, cuối cùng lên đến trưởng phòng cảnh sát giao thông công an tỉnh Kiên Giang. Ông này bảo “Nghị gì cũng giam xe lại xử đúng theo qui định”. Thế là cặp hạc phải vào khám mà ngày khánh thành nhà thờ họ của thủ tướng chỉ còn vài bữa.

Mọi việc diễn ra bên trong thế nào thì không biết, chỉ biết rằng đúng 48 giờ sau khi ra lệnh giam xe của anh Nghị, ông Trịnh Xuân Hồng, trưởng phòng cảnh sát giao thông công an tỉnh Kiên Giang phải đi nhận nhiệm vụ mới là trưởng công an huyện Gia Thành, một huyện vùng sâu, vùng xa trên núi, hẻo lánh gần biên giới Campuchia. Cặp hạc thì được điệu đi nhanh chóng để kịp sáng hôm sau, thủ tướng về khánh thành nhà thờ họ. Dân trong ngành công an tỉnh Kiên Giang nói rằng chưa bao giờ có một quyết định về nhân sự cấp cao của tỉnh diễn ra chớp nhoáng đến như vậy. Cái giá cho ông Hồng phải trả về “tội” không biết “anh” Nghị là hoàng tử, cậu ấm và là người nối dõi của thủ tướng như thế rõ ràng còn nhẹ, còn giữ được cấp bậc tương đương là may mắn lắm rồi. Tôi muốn nhờ người bạn sắp xếp ghé thăm ông ấy nhưng tiếc là ông ấy đang đi công tác. Theo người bạn này, một bộ phận lớn các đảng viên, quan chức đang rất bất mãn chế độ này. Ðề tài này hẹn các bạn bài viết lần sau. Giờ tôi kể tiếp chuyện tâm linh của thủ tướng.

Cái nhà thờ họ này cũng xuất phát từ lời phán của các ông thầy cúng. Chắc mọi người còn nhớ vào Tháng Tám năm 2006, lúc mới vừa lên làm thủ tướng được hơn 2 tháng thì một điềm xấu xuất hiện, đó là hòn Phụ Tử tại Kiên Giang, đất phát tích của anh Ba Dũng, bị gãy mất hòn cha, rơi sâu xuống biển. Nhiều giải pháp khoa học được đưa ra nhưng không có cách nào phục hồi lại được. Cả gia đình thủ tướng lo sợ, mời các thầy về xem khắc chế điềm này thế nào. Cuối cùng, thầy kết luận là phải xây một nhà thờ thật lớn tại Rạch Giá, nơi anh Ba đi lên từ y tá, huyện đội trưởng rồi thành thủ tướng như hôm nay. Cái nhà thờ này phải làm thật to, to nhất ở đây để tỏ lòng thành kính với tổ tiên và các vị thánh thần ở vùng đất này để họ gia hộ cho sự nghiệp của thủ tướng bền vững. Cuối cùng, đúng là nó to thật, to hơn nhiều lần đền ông Nguyễn – nơi thờ vị anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực và những người đã hy sinh cùng với ông tại đất Rạch Giá này – nơi đã diễn ra trận đánh lớn nhất của nghĩa quân chống Pháp.

Chẳng biết giải pháp tâm linh này sẽ củng cố cho thủ tướng bền vững đến thế nào, nhưng câu chuyện mà tôi trao đổi với một chú lái xe ôm ở Rạch Giá cho thấy rằng anh Ba chẳng còn chút nào giá trị trong lòng dân nữa. Ngồi đằng sau xe tôi hỏi:

– Chú lái xe ôm lâu chưa?

– Cũng năm năm rồi, từ lúc tôi mới về hưu.

– Kiếm sống được không chú?

– Bữa có bữa không, có ngày còn lỗ tiền xăng nhưng nói chung là không đói.

– Trước đây chú làm gì? Không có lương hưu sao mà phải đi làm?

– Tui ngày xưa đi bộ đội, tui ở cùng chỗ với thủ tướng của mình bây giờ đó nhen. Nhưng ổng lên nhanh quá, đúng là người ta có số. Nói là về hưu chứ đâu phải là tới tuổi hưu. Tui cũng bằng tuổi ổng. Sau khi ra khỏi bộ đội tui về làm ruộng, rồi đi làm bảo vệ năm ba nơi, rồi bị giảm biên chế, rồi lại làm ruộng. Cuối cùng, chỗ ruộng của tui bị giải tỏa, đền được mấy cây, mua được cái xe này và mấy món đồ dùng khác. Giờ thì chỉ còn biết lái xe kiếm sống thôi.

– Chú có biết cái nhà thờ họ, nghe nói xây rất lớn, của thủ tướng ở đây không?

– Cái đó dân ở đây ai mà không biết, nó nằm trên đường Nguyễn Trung Trực, có tới đó không, tui chở đi.

– Chở cháu đến đền ông Nguyễn trước. Nhưng hai năm qua, cuộc sống của chú có thấy đỡ hơn không?

– Ðỡ gì mà đỡ, nói thiệt là lúc ông Dũng mới lên, tui hy vọng lắm vì thấy ai cũng bảo ông ấy đổi mới lắm, lo cho dân hơn. Nhưng cái tui thấy rõ là cuộc sống tui ngày càng khó, tiền kiếm chẳng hơn mà còn ít đi, giá thì lên ào ào chóng mặt. Mấy năm trước thỉnh thoảng còn được ăn gà, ăn thịt, giờ thì chẳng dám nghĩ tới. Dân nghèo tụi tui nói giỡn với nhau rằng thủ tướng hứa đưa đất nước đi lên thì nó lên thiệt, giá cả lên vèo vèo không thấy sao?

– Nhưng mà chú có thấy có nhiều người có cuộc sống đi lên chứ?

– Cái đó chỉ là quan chức thôi chú ơi, họ giàu lắm, ngày càng giàu, chẳng biết của để đâu cho hết. Một người làm quan cả họ được nhờ mà chú. Tui nghe đâu là Tư Thắng, em ruột của ông Dũng giờ giàu lắm, giàu nhất nhì ở Cần Thơ đó. Ngày xưa Tư Thắng ở đây suốt ngày vô bia ôm, có khi ra khỏi quán xỉn dữ lắm, đón xe tôi chở về.

– Chú cùng tuổi với thủ tướng, chú tuổi con trâu hả?

– Ðúng vậy, năm nay sáu mươi rồi, năm sau bước qua năm tuổi. Còn ông Dũng nghe đâu tuổi thật là con cọp, khai nhỏ hơn 1 tuổi. Hồi ổng còn ở bộ đội, ổng là cấp trên nhưng tui thấy ổng chẳng có gì đặc biệt lắm nhưng sau đó lên nhanh lạ lùng.

– Nhưng ông ấy phải giỏi cái gì lắm thì mới như thế được chứ chú?

– Giỏi gì chú ơi, ông ấy cũng dân mắm muối như tui thôi, nói thiệt lúc tui học xong tú tài thì ông còn chưa học xong cấp 1. Chẳng qua ba ổng là cận vệ của ông Kiệt, bảo vệ ông Kiệt thoát chết nhiều lần, sau này hy sinh nên ông Kiệt hứa lo cho con trai của người đã chết. Vậy nên ông Dũng mới lên được như vậy. Chứ giỏi thiệt cũng đâu có chắc lên được đâu, nước mình ngàn đời nay vẫn vậy.

– Sao chú bi quan vậy? Cháu thấy cũng có cái tốt đấy chứ.

– Chú ở xa tới hổng biết đâu, dân bị bóc lột, đàn áp ghê lắm. Lúc ông Dũng mới lên dân nghèo tụi tui nói nhau rằng chắc ổng sẽ lo cho dân nơi này vì ổng lớn lên từ nơi này, không để dân bị oan ức. Nhưng oan ức ngày càng tăng lên.

– Chú có nghe vụ dân Kiên Lương bị đàn áp ở đây không?

– Có chứ, chuyện đó ở đây ai cũng biết.

– Xong chỗ đền ông Nguyễn, chú chở cháu đến đó nhé.

– …

 

 

 

 

Tags: , , , , , , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


%d bloggers like this: